'Nghề lái xe bạc lắm!' - Lắng nghe phút trải lòng của người tài xế về nghề cầm vô lăng

Ngân Phan - 28/11/2018 21:07

Mới đây, trên một diễn đàn chia sẻ kinh nghiệm làm nghề lái xe, một thành viên đã đăng tải tâm sự của chính anh về nghề cùng những “hỉ-nộ-ái-ố” hay buồn vui, sướng khổ, đắng cay, ngọt bùi… mà mình đã nếm trải.

'Nghề lái xe bạc lắm!' - Lắng nghe phút trải lòng của người tài xế về nghề cầm vô lăng

Nghề lái xe và những buồn vui, sướng khổ, đắng cay, ngọt bùi...

Chắc hẳn khi nói về công việc lái xe thì đa phần nhiều người sẽ liên tưởng tới “những người có tài nhưng lắm tật": Trai gái- bài bạc - nghiện ngập... Có đủ! Nghề nào, nghiệp đó.

Do đó, khi nói đến nghề này thì ít người bố mẹ nào muốn con mình đi theo nó. Ngay cả gia đình mình cũng vậy, đâu có muốn cho mình theo cái nghề này. Nó khổ lắm chứ đâu có như mọi người nhìn thấy là lái xe chỉ việc ngồi trên cabin và quay quay cái vô lăng đâu.

Lái xe nào chả khổ, từ xe tải đến xe khách rồi taxi... Đã là lái xe và lăn bánh trên đường là vất vả rồi. Đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn bởi vì sao? Vì một mình mình điều khiển thứ tài sản ít thì vài chục triệu, nhiều thì hàng trăm triệu thậm chí có thể lên tới con số hàng tỷ đồng (đó là chưa tính hàng hóa, trong đó có cả tính mạng con người nếu là xe khách); ngoài ra, còn phải chống chọi với rất nhiều áp lực khi lưu thông: nào là trâu bò, chó mèo; nào là trẻ trâu manh động - nào là thanh niên đi ngu; nào là các hung thần xa lộ mặc kín như ninja..; những thành phần này, mặc mình bóp còi inh ỏi hay phụ xe mở cửa gào khản tiếng lên vẫn không thèm tránh; đấy là còn chưa kể đến một số lỗi tốc độ, đè vạch, sai đường... lỗi một tí là có ngay các anh cảnh sát đứng đầu xe gọi xuống, nhẹ thì vài trăm, nặng thì mất tháng lương. Và chẳng cần đề cập tới vấn đề xấu nhất làm gì mọi người cũng tự hiểu, chưa kể thời tiết mưa gió, sương mù... Đủ các thể lọai hỗn hợp trên quãng đường cần phải chú ý. Ai không trong nghề nghe qua đã mệt nói gì gặp.

Nói thêm về cánh xe tải, có đi mới biết nó vất vả. Lúc đi nhìn vẫn còn dáng người lắm nhưng lúc về nhìn lại thì ôi thôi, ma chê quỷ hờn, từ ăn uống, tắm giặt, đi lại cho đến ngủ nghỉ. Họ có phải là muốn như vậy đâu. Khi đang có hàng thì phải cố gắng làm mọi thứ thật nhanh chóng, gọn gàng để nổ máy khởi hành cho kịp giờ trả hàng. Mà đã xe tải thì ai cũng biết tốc độ không thể nhanh được. Nhanh thì phanh bằng nước mắt, chậm đồng nghĩa với thời gian dài chạy cả đêm, thậm chí hai đêm. Mang tiếng ngày ngủ nhưng ngủ làm sao được chứ? Mọi người ngủ trên giường còn khó ngủ huống chi ngủ trên xe đang lăn bánh. Chỉ là mệt quá thiếp đi một lát rồi lại tỉnh ngay. Trước mình đi với một người bạn, nó mệt nên ngủ, nhờ mình thức trông anh tài xế với công việc là chỉ cần thấy anh tài nhắm mắt là bịa đủ câu chuyện hỏi han chém gió, cốt sao cho anh mở mắt ra; tâm trí lúc nào cũng sẵn sàng nhảy qua trả vô lăng lại khi không nhận được câu trả lời của anh tài.

'Nghề lái xe bạc lắm!' - Lắng nghe phút trải lòng của người tài xế về nghề cầm vô lăng

Lái xe nào chả khổ, từ xe tải đến xe khách rồi taxi...

Lên đèo ngủ gật - Xuống đèo ngủ gật - Ra đường bằng cũng ngủ gật. Bảo sao bất cứ chỗ nào lái xe cũng có thể đặt lưng vì họ quá mệt mỏi cho chuyến đi. Không khó để nhận biết lúc tài xế mệt mỏi và rơi vào trạng thái gà gật. Người đi xe lâu năm tinh ý chỉ cần nghe tiếng ga phập phù, đi số có tiếng kêu, kẹt hoặc oà ga (ga lớn) mà không đi số, hoặc đã hết biển hạn chế tốc độ 40 km/h mà nhìn tài xế mắt mở trân trối, không chớp, đang nói chuyện thì chuyện này xuyên sang chuyện nọ không có chủ đề, nói vu vơ không định hướng, nghe người khác nói chuyện thì ú ớ không thành tiếng, lúc nào cũng gật như kiểu đồng ý tất cả… nặng hơn xe sẽ vẽ chữ chi trên đường. Hên thì tỉnh kịp thời, hoặc được tiếng còi xe khác báo thức, hoặc có người ngồi bên nhắc nhở… Ngủ trong tâm là trạng thái nguy hiểm hay gặp ở những tài xế đường dài, thường những lúc như vậy xe chạy theo cảm tính. Nếu bị đánh thức bất chợt tài xế sẽ có biểu hiện giật thột, hoảng hốt mà điều khiển xe theo phản xạ, bản năng tự nhiên sẽ rất nguy hiểm.

Lái xe đường trường vất vả, khó nhọc là vậy nhưng nhiều lúc, đưa hàng lên tới nơi thì lại phải ăn chực nằm chờ (phong cách Việt Nam mà), giục đã đời con nhà người ta lên tới nơi thì chưa cho vào; mà không có mặt thì hạnh hoẹ đủ thứ, cứ đè đầu lái xe ra mà giã. Nên nhiều lúc, họ phải áp dụng “luật ngầm” để xử lý những vụ việc gây khó dễ cho nhau như thế. Bởi vì sống ở môi trường sức ép lớn như vậy nên bắt buộc họ phải xử lý nhanh nhạy mọi chuyện. Chứ đừng nói họ là tài lanh hay khôn lỏi.

Nghề này nó bạc lắm! Chỉ là muốn kiếm đồng tiền để chăm sóc gia đình và bản thân chứ ai chả muốn ngồi mát ăn bát vàng. Ai cũng chọn giáo sư hay bác học thì đi công tác họ sẽ đi xe đạp sao?

Mình viết bài này cũng chỉ mong mọi người khi đọc được nó sẽ hiểu qua về nghề lái xe. Và đừng gọi những người lái xe là mấy thằng giặc lái mà họ tủi thân. Hãy dùng từ khác véo von hơn như anh Tài, bác Tài... để họ thoải mái hơn mà vững vàng tay lái, để đưa chính các bạn, gia đình bạn, người thân của bạn và mọi loại hàng hóa an toàn trên mọi nẻo đường.

CHÚC ANH EM LÁI XE AN TOÀN VẠN DẶM".

Ngay sau khi chia sẻ, bài viết này đã nhận được sự đồng cảm của rất nhiều “bác Tài” khác, họ như được giúp giải bày một phần tâm sự trong nghề, như đọc được những khó khăn, vất vả mà mình cũng đang trải qua khi theo nghề…

Lên đèo ngủ gật - Xuống đèo ngủ gật - Ra đường bằng cũng ngủ gật. Bảo sao bất cứ chỗ nào lái xe cũng có thể đặt lưng vì họ quá mệt mỏi cho chuyến đi. Không khó để nhận biết lúc tài xế mệt mỏi và rơi vào trạng thái gà gật. Người đi xe lâu năm tinh ý chỉ cần nghe tiếng ga phập phù, đi số có tiếng kêu, kẹt hoặc oà ga (ga lớn) mà không đi số, hoặc đã hết biển hạn chế tốc độ 40 km/h mà nhìn tài xế mắt mở trân trối, không chớp, đang nói chuyện thì chuyện này xuyên sang chuyện nọ không có chủ đề, nói vu vơ không định hướng, nghe người khác nói chuyện thì ú ớ không thành tiếng, lúc nào cũng gật như kiểu đồng ý tất cả… nặng hơn xe sẽ vẽ chữ chi trên đường. Hên thì tỉnh kịp thời, hoặc được tiếng còi xe khác báo thức, hoặc có người ngồi bên nhắc nhở… Ngủ trong tâm là trạng thái nguy hiểm hay gặp ở những tài xế đường dài, thường những lúc như vậy xe chạy theo cảm tính. Nếu bị đánh thức bất chợt tài xế sẽ có biểu hiện giật thột, hoảng hốt mà điều khiển xe theo phản xạ, bản năng tự nhiên sẽ rất nguy hiểm.

Lái xe đường trường vất vả, khó nhọc là vậy nhưng nhiều lúc, đưa hàng lên tới nơi thì lại phải ăn chực nằm chờ (phong cách Việt Nam mà), giục đã đời con nhà người ta lên tới nơi thì chưa cho vào; mà không có mặt thì hạnh hoẹ đủ thứ, cứ đè đầu lái xe ra mà giã. Nên nhiều lúc, họ phải áp dụng “luật ngầm” để xử lý những vụ việc gây khó dễ cho nhau như thế. Bởi vì sống ở môi trường sức ép lớn như vậy nên bắt buộc họ phải xử lý nhanh nhạy mọi chuyện. Chứ đừng nói họ là tài lanh hay khôn lỏi.

Nghề này nó bạc lắm! Chỉ là muốn kiếm đồng tiền để chăm sóc gia đình và bản thân chứ ai chả muốn ngồi mát ăn bát vàng. Ai cũng chọn giáo sư hay bác học thì đi công tác họ sẽ đi xe đạp sao?

Mình viết bài này cũng chỉ mong mọi người khi đọc được nó sẽ hiểu qua về nghề lái xe. Và đừng gọi những người lái xe là mấy thằng giặc lái mà họ tủi thân. Hãy dùng từ khác véo von hơn như anh Tài, bác Tài... để họ thoải mái hơn mà vững vàng tay lái, để đưa chính các bạn, gia đình bạn, người thân của bạn và mọi loại hàng hóa an toàn trên mọi nẻo đường.

CHÚC ANH EM LÁI XE AN TOÀN VẠN DẶM".

Ngay sau khi chia sẻ, bài viết này đã nhận được sự đồng cảm của rất nhiều “bác Tài” khác, họ như được giúp giải bày một phần tâm sự trong nghề, như đọc được những khó khăn, vất vả mà mình cũng đang trải qua khi theo nghề…

'Nghề lái xe bạc lắm!' - Lắng nghe phút trải lòng của người tài xế về nghề cầm vô lăng
'Nghề lái xe bạc lắm!' - Lắng nghe phút trải lòng của người tài xế về nghề cầm vô lăng

Nguồn: Tuyển Công Nhân

Nguồn: Tuyển Công Nhân


Ngân Phan