Cuộc đời sau tay lái: Lằn ranh cuộc đời

Hậu Hà - 03/03/2018 10:12

Mới 14 tuổi, thằng nhóc đen còm xóm Cây Mai, Chợ Lớn đã được dượng cho chập chững làm lơ xe reo chở gỗ. Loại xe “khủng” mà nó lần đầu nhìn thấy đã muốn khóc vì sợ!

Cuộc đời sau tay lái: Lằn ranh cuộc đờiCách đây ba ngày, trời mưa, đường trơn cộng với việc tài xế không làm chủ tốc độ khiến xe tải và xe khách đối đầu nhau trực diện trên quốc lộ 1A đoạn Kỳ Anh, Hà Tĩnh làm 3 người chết, 20 người bị thương - Ảnh: Văn Định

Ngón tay và cơ thể

Tranh thủ lúc xe đợi hàng ở cảng, ông Ánh khề khà chuyện đời chuyện nghiệp: “Mình già rồi, nói nhiều, đám tài trẻ khó ưa, biểu ông già càm ràm dạy đời. Rủi may tai bay vạ gió trên đường thì khó tránh, nhưng đời tài xế quan trọng nhất vẫn là tâm tính cẩn thận, hiền lành. Một điều nhịn, chín điều lành mà. Chẳng có gì so được với sinh mạng con người!”.

Ông kể hồi mình 14 tuổi, miền Nam vẫn còn chiến tranh. Đời tài xế xe reo chở gỗ cực kỳ nguy hiểm vì đường sá chưa có, lại hay chui lủi vào rừng dễ dính bom rơi đạn lạc. Dượng của ông tính hiền, lái xe rất cẩn thận. Ông làm lơ cũng thầm học được phần nào tính cách cẩn thận của dượng.

Tuy nhiên, chuyện tử sinh của đời tài xế cũng như mạng người trước mũi xe đôi khi khó lường như sấp ngửa bàn tay! Một lần vượt suối xe reo ông bị lật. May phước cả tài lẫn lơ sống sót, chỉ ông bị nghiến đứt một đốt tay. Cả tuần lễ chưa hoàn hồn nổi, ông lẩn thẩn nhìn ngón tay cụt mà thầm nghĩ chút xíu này đã đau, nếu thân xác phải nằm bẹp gí dưới đống gỗ nặng hàng chục tấn thì thế nào?

Những năm đi xe gỗ, nhiều ngày ông bỏ cơm vì phải chứng kiến máu thịt người chết như rạ. Nhiều nhân mạng chết tức tưởi dưới bánh xe khổng lồ và lắm tài xế cũng chẳng may mắn gì hơn. Ông không nhớ nổi số chết vì bom rơi đạn lạc chiến tranh, kể cả đủ loại tai nạn dọc đường. Ông có bạn thân mới vui vẻ hẹn cho xe về bãi, anh em gặp nhau.

Rồi ngay sau đó, ông nhìn bạn chết mà không làm gì được. Xe reo chở gỗ đổ dốc, tuột dây xích ràng. Cả mấy cây gỗ nặng hàng chục tấn lao tới đè nghiến cabin phía trước. Thân xác bạn ông bị nghiến nát trên tay lái, máu đỏ cả đầu xe. Mấy năm sau được lên cầm lái chính, ông vẫn ám ảnh những cái chết tức tưởi này. Mỗi khi đạp ga, ông luôn tự dặn mình chậm lại, chậm lại, tai nạn đâu có mắt để chừa ai!

Khi chính phủ đóng cửa rừng, ông bỏ xe reo, chuyển sang cầm lái xe tải, xe ben... Phương châm lái xe vẫn là chậm mà đến nơi an toàn, còn hơn nhanh để xảy ra thảm cảnh đau lòng. Đường sá VN nhỏ hẹp, không có nhiều làn giao thông nên các xe phải nối đuôi. Sự biết nhường nhịn nhau là lẽ sống còn của tài xế.

Ông đã không dưới hàng trăm lần chứng kiến cảnh chỉ vì khó chịu nhau một tiếng còi, một chút hơi ga mà giành đường, lấn ép nhau và xảy ra tai nạn thảm khốc. Đặc biệt, nhiều tài xế trẻ tuổi hiện như ngựa non háu đá, ganh nhau từng mét đường. Họ bất chấp sinh mạng phía trước, sẵn sàng nhấn lút ga và gây biết bao khổ nạn! Thời ông thường phải theo làm lơ xe mấy năm mới được lên cầm lái. Kinh nghiệm dày dạn đường sá và sự chín chắn, điềm đạm là lẽ sống còn sau tay lái.

Lằn ranh sinh tử của người đi đường chỉ mong manh trong nửa vòng bánh xe, nhưng sau nó là quyết định của cả trái tim và bàn tay đời tài xế. Nhiều khi lái xe đến bạc đầu người ta còn chưa nghiệm ra được lẽ sống còn này!

Không thể bù đắp

Tuổi xế chiều, ông Ánh cầm lái xe container cho công ty giao nhận ở TP.HCM. Đó là “nồi cơm lớn” cho tài xế muốn kiếm nhiều tiền, nhưng cũng khắc nghiệt vì phải chạy suốt ngày đêm. Nhiều tài xế cố chạy xoay vòng nhanh đã gây nhiều tai nạn để xe container mang tiếng là “xe tử thần”! Còn ông vẫn cầm lái như cũ, chậm mà chắc, cẩn thận cả mạng sống con chó lạc trước xe mình. Có chủ càm ràm ông lái vậy xoay vòng hàng chậm, không lợi cho chủ xe. Nhưng nhiều người biết chuyện, yên tâm giao xe cho ông để tránh được khổ nạn.

Ông tâm sự chuyện mới năm rồi khi một bạn tài xế của ông ôm cua ở Biên Hòa để lật container. Sau tiếng “rầm” khủng khiếp, đống sắt thép và hàng hóa nặng hơn 40 tấn đổ ra đường. Người tài xế thoát chết, chui ra khỏi cabin và sững sờ thấy máu rỉ dưới gầm container. Bị thùng hàng che không thấy gì nhưng kinh nghiệm lái xe cho biết đã có sinh mạng nào đó nằm dưới. Khả năng sống sót của người bất hạnh hầu như không thể vì chỉ riêng thùng container đã nặng gần 30 tấn, chưa kể khối lượng xe kéo nặng thêm khoảng 13 tấn. Dân sống ven đường tụ lại xem tai nạn, trong đó có cả cha mẹ nạn nhân nhưng vẫn chưa biết. Đến lúc container được cẩu lên để đưa thi thể nạn nhân ra, họ mới qụy xuống khi thấy người bất hạnh chính là con gái mình đang trên đường đi học!

Ông ngậm ngùi tâm sự có lần bạn bè công ty mình đi viếng tang nhà nạn nhân đã bị người trong gia đình đuổi đánh gần 3 km. Đó là hậu quả của vụ tai nạn chết người thảm khốc ở Ngãi Giao trên đường Bà Rịa - Vũng Tàu về TP.HCM. Tài Be, bạn ông, lái xe container đã đụng phải người đang đi xe máy qua đường đêm.

Đám tang nạn nhân, mẹ và vợ tài xế tìm đến nhà xin lạy tạ lỗi trước quan tài nhưng không được chấp nhận. Công ty tài xế này lại cử người xuống để tiếp tục tạ lỗi và xin bồi thường nhưng vẫn không được, dù tài xế gây tai nạn đã lánh mặt ngồi ngoài xe. Sau vài lời nói “không lọt tai”, họ bị gia đình nạn nhân đuổi đánh gần 3km trong bóng đêm. Về nhà họ mất ngủ. Sinh mạng con người là không gì so sánh được, và họ thấu hiểu sự tức giận của thân nhân người bất hạnh! Một lần khác, ông còn chua xót chứng kiến cảnh đồng nghiệp gây tai nạn với chính một cảnh sát giao thông trên xa lộ Hà Nội.

Sau vài ly bia, tài xế này cố cho xe xoay vòng hàng cuối cùng để nghỉ thì đụng ngược chiều người cảnh sát. Nhìn thân thể người không còn nguyên vẹn nằm dưới gầm xe, anh ta hoảng loạn đến mức không còn biết phải làm gì ...

Ngồi nhìn dòng xe ngược xuôi, ông Ánh kể con trai cũng theo nghiệp cha. Dạy con, ông nói đời tài xế có rủi may nhưng đừng đổ lỗi cho nó, mà hãy đặt vào trái tim, đôi mắt và bàn tay cầm lái. Sau mỗi mạng người là biết bao nỗi niềm đau khổ của không chỉ gia đình nạn nhân, mà lương tâm người cầm lái cũng ám ảnh suốt đời! Người tài xế già ngậm ngùi: “Chính tôi cả đời cầm lái cũng sợ những tài xế bất nhân như tử thần đe dọa người đi đường. Phải chi ai cũng biết nhường nhau, một điều nhịn, chín điều lành thì sẽ tránh được biết bao nước mắt khổ đau!”.

Nguồn: Tuổi Trẻ


Hậu Hà