Bác tài và câu chuyện ân tình cả đời không quên

Phương Nhung - 19/12/2019 16:16

Bắt đầu nghề lái chưa được bao lâu thì anh T( tên nhân vật trong bài) gặp phải sự cố "tai bay vạ gió". Khi ấy tuổi đời và tuổi nghề đều còn non trẻ, anh đang không biết phải làm như thế nào thì may thay, ân nhân của anh đã xuất hiện.

Bác tài và câu chuyện ân tình cả đời không quênẢnh minh họa

Anh T( hiện là tài xế một cơ quan nhà nước) xúc động chia sẻ về câu chuyện ân tình mà anh luôn ghi nhớ trong suốt hành trình cầm lái của mình.

Ngày ấy, do nhà quá nghèo, cha mẹ cho anh đi phụ xe tải từ nhỏ để tự nuôi thân. Niềm mơ ước có tấm bằng lái xe mưu sinh luôn là khát khao lớn nhất của anh. Được chủ xe chỉ bảo tận tình cộng với chút năng khiếu nên chưa đến tuổi lấy bằng mà anh đã lái xe khá vững. Chủ tin tưởng cho chạy đêm hôm và giao nhận hàng hóa mỗi chuyến đi về. 

Tính anh khá cẩn thận nên đi đường đều ngó trước ngó sau, không vượt quá tốc độ cho phép bao giờ. Những tưởng mọi chuyện sẽ trôi qua êm đẹp, vậy mà khuya hôm ấy, tai nạn xảy ra khiến anh không khỏi hoảng hồn, luống cuống không biết phải xử trí ra sao.

Khuya hôm ấy, sau khi trả hàng, anh đưa xe về nhà chủ. Lúc ngang qua ngã tư, bất thình lình anh nghe “bộp” một tiếng thật mạnh bên phải hông xe. Anh tấp vào lề đường, quay lại coi sự thể ra sao, thì hỡi ơi, anh trông thấy một chiếc xe máy nằm chỏng chơ, bị nát hết phần trước. Xuống xe kiểm tra kĩ hơn thì anh thấy một người đang giãy giụa, một lát sau thì người đó tắt thở. Anh rụng rời, không biết làm thế nào, anh chạy bộ về nhà chủ báo tin. 

Khi anh và chủ xe quay lại thì cảnh sát đã có mặt. Ông chủ anh xuất trình bằng lái, giấy tờ và nhận mình gây tai nạn. Luật giao thông hồi đó xe ô tô là xe có lỗi, dù trong túi áo nạn nhân còn kim tiêm và một tép hàng trắng dùng dở. Chi phí mai táng, bồi hoàn và cả 2 năm tù, chủ anh chịu hết. 

Cho đến khi mãn tù ông không hề nặng nhẹ anh một lời. Ân tình ấy anh tự nguyện phục vụ hơn 10 năm lái xe cho gia đình họ mà không đòi hỏi điều gì hết.

Anh cho rằng "Cuộc đời rất lạ, mình sống ân tình với người này thì nhận được sự bao dung, giúp đỡ của người khác". Rồi một ngày anh trở thành lái xe công, có nhà cửa, con cái trưởng thành, có công ăn việc làm. Con trai lớn của anh có gia đình và sống bằng nghề tài xế. Cho đến bây giờ, sau bao nhiêu năm cầm lái, trải qua bao thăng trầm trên mọi cung đường, anh vẫn luôn nhắc nhở chính mình rằng: xây dựng hạnh phúc phải bằng chữ tâm, hạnh phúc đó mới là vững bền hơn cả! 

Nguồn: tổng hợp 

 


Phương Nhung