Lời hối lỗi muộn màng của người tài xế tật nguyền

Ngân Phan - 27/05/2019 10:21

Cuộc đời này, khi người ta biết ân hận thì người ta cũng chẳng còn cách nào cứu vãn lại sai lầm mình gây ra nữa……

Nếu có 1 phép màu xảy ra, tôi ước tôi được quay lại quá khứ, trở lại đúng hôm định mệnh ấy, ngày 28 tháng 5 năm 2011.Tại vì sao à!? Vì tôi muốn hất phăng đi những chai bia mà tôi của quá khứ đang liên tục rót đầy…. 

Tôi năm nay 40 tuổi, 8 năm trước tôi là một tài xế đường dài. Cầm bằng lái dấu E trên tay. Thu nhập của tôi cũng thuộc vào dạng khá thời đó. Vào hôm định mệnh ấy, tôi được thằng em trong nghề mời sang nhà dự tiệc thôi nôi con nó. Tôi đồng ý. Anh em chiến hữu lâu ngày mới có cơ hội gặp mặt,tôi đã bị cuốn vào những câu chuyện phím của hội, câu chuyện càng vui, tiếng cười càng lớn… và chúng tôi uống càng sung. Tôi đã quên mất lời vợ tôi dặn “Anh đừng uống! Đầu hôm phải đi chở hàng đó anh….”

Tửu lượng của tôi cũng không phải dạng vừa, cũng chính vì cái ỷ y đó, mà tôi đã phải nhận hậu quả đáng tiếc, mà đến bây giờ tôi vẫn rất ân hận. Đúng rồi đấy, hậu quả tôi phải nhận giống như các bạn đang nghĩ đến ấy.Tôi… gây tai nạn…

Chỉ vì hơi men vẫn còn, cộng thêm ngủ không đủ giấc…chỉ vì sự không tỉnh táo của tôi mà sinh mạng của 2 mẹ con xa lạ kia đã bị lấy đi.Bản thân tôi thì bị tật 1 chân….Cái ngày mà tôi đứng trước vành móng ngựa để nghe tòa tuyên án, điều tôi sợ hãi nhất không phải là số tiền phải đền, cũng không phải là con số 8 năm tù mà là những tiếng khóc, tiếng chửi rủa, của gia đình nạn nhân, họ nhìn tôi với ánh mắt đầy căm phẫn, ánh mắt mà suốt đời này tôi nghĩ tôi không thể nào quên….

Lời hối lỗi muộn màng của người tài xế tật nguyền

8 năm trong vòng lao lí. 3000 ngày tôi dằn vặt với lỗi lầm của chính mình gây ra. Tôi nhớ nghề, nhớ gia đình, nhớ những lúc thong dong trên những tuyến đường dài….. Tôi nhớ những tháng năm kề vai sát cánh cùng họ trên những chuyến đi. Tôi nhớ những ngày anh em cùng nhau hát hò cho quên đi những phút giây nhớ nhà. Nhớ những gối xôi, ổ bánh mì chia làm hai…

Rồi tôi nhớ về vợ và con của mình. Đã lâu lắm rồi tôi không được gặp đứa con gái của mình. Vợ tôi nói rằng nó không muốn gặp tôi vì nó bị bạn bè chọc là con của thằng tù nhân. Tôi không hề trách vợ mình. Bởi giờ vợ tôi là nguồn thu nhập chính trong nhà. 8 năm qua vợ tôi vừa lo cho nhà nội,vừa lo cho nhà ngoại. Tiền học tiền ăn của con mình vợ tôi lo hết tất cả. Những lần cô ấy vào thăm tôi đều là khuôn mặt ghẻ lạnh cùng những câu đai nghiến,trách móc. Nhưng tôi không trách cô ấy đâu. Nếu ngày đó tôi chịu nghe lời cô ấy thì đã không ra nông nỗi như này. 8 năm qua cô ấy vẫn làm tròn vai trò của một người con dâu, một người mẹ.

Khi ngồi viết những dòng này, tôi vẫn không thôi ân hận với những gì mình gây ra. Tôi ước gì ngày hôm đó tôi không rượu bia thì ngày hôm nay đã khác. Bởi những ai đang làm nghề tài xế, tôi chỉ muốn khuyên anh em rằng đã lái xe thì đừng uống bia rượu. Đừng để gây ra nhiều lỗi lầm rồi phải hối hận muộn màng như tôi. Cuộc đời này, khi người ta biết ân hận thì người ta cũng chẳng còn cách nào cứu vãn lại sai lầm mình gây ra nữa……


Nguồn: Phía sau tay lái


Ngân Phan