LỜI CẢM ƠN CUỐI CÙNG CỦA NGƯỜI TÀI XẾ

Ngân Phan - 12/05/2019 14:52

Có những người mang cho chúng ta cả một bầu trời kí ức, có những thứ mang cho chúng ta cả một cuộc đời...

Tôi là một người con của Xứ Quảng, với gia cảnh không mấy khá giả nên 18 tuổi tôi quyết định vào Sài Gòn để lập nghiệp.Tôi chọn nghề lái xe, từ hai bàn tay trắng ròng rã suốt 5 năm trời lái thuê cho người ta. Cuối cùng tôi cũng mua được một chiếc xe cho riêng mình. Ngày cầm chiếc chìa khóa xe trên tay cũng là ngày mà tôi hạnh phúc nhất. Có thể đối với mọi người việc có một chiếc xe là một điều bình thường nhưng đối với một đứa tay lắm chân bùn như tôi thì đó là cả một gia tài. Là minh chứng cho 5 năm dầm mưa dãy nắng của người tài xế. Tôi xem chiếc xe như là người bạn tri kỉ của mình. Và cũng nhờ chiếc xe đã tạo cơ hội cho tôi gặp được em.

Tôi là tài xế chuyên chở khách đi Đà Lạt. Có một lần khi đang băng qua một đoạn đường vắng, tôi bất chợt gặp em-một cô gái dáng cao, tóc dài. Khi đó tôi cứ nghĩ em là ma vì chẳng ai đi đường này giờ này cả, lại còn thân gái một mình. Quá hoảng sợ tôi vội chạy thật nhanh. Hình ảnh của em ám ảnh trong đầu tôi suốt mấy ngày. Cho đến một ngày…

LỜI CẢM  ƠN CUỐI CÙNG CỦA NGƯỜI TÀI XẾ

Hôm ấy là một đêm trời mưa lất phất, khi đang trên đường đón khách thì xe của tôi không may lại chết máy. Tôi ngồi trong khi định bụng là tạnh mưa thì gọi người đến sửa. Đang ngồi trong xe say sưa theo gia điệu bài Trái tim bên lề, thì tôi thấy em qua chiếc gương chiếu hậu. Vẫn vóc dáng ấy và mái tóc ấy với điệu bộ thẫn thờ, nhưng chẳng hiểu sao lần này tôi không còn hoảng sợ nữa mà tôi tò mò về em, xem em là người hay ma. Thấy em bước đi mệt mỏi dưới trời mưa lạnh lẽo, tôi mạnh dạn mời em lên xe trú mưa.  Em không ngại mà còn cảm ơn tôi ríu rít. Sau một hồi trò chuyện tôi biết em nhà ở Đà Lạt. Khi hai chúng tôi đang lo lắng không biết khi nào trời tạnh mưa thì em kêu tôi thử nổ máy một lần nữa. Tôi nghe lời em, chẳng biết do ông trời sắp đặt hay sao, mà xe lại chạy được.Thế là tôi lại có dịp đưa em về nhà. Tôi và em quen nhau từ khi đó…

Em bây giờ là vợ sắp cưới của tôi. Tôi thầm cảm ơn người bạn của mình hôm đó đã tạo cơ hội cho tôi gặp được em. Cưới nhau rồi chúng tôi sẽ về quê sinh sống. Tôi không còn làm nghề tài xế nữa, cái nghề mà nay đây mai đó. Gia đình em đơn chiếc, mẹ vợ thì lớn tuổi, tôi về đó em sẽ yên tâm hơn. Vì hoàn cảnh tôi phải bán đi người bạn tri kỉ của mình. Hơn 5 năm trải qua bao nhiêu thăng trầm cùng nó, giờ phải xa nó tôi…. cảm thấy buồn lắm. Nhưng cuộc sống đẩy đưa buộc tôi phải làm vậy. Có thể em là món quà cuối cùng mà người bạn của tôi mang lại. Tôi sẽ mãi nhớ những kí ức về bạn,về những người anh em đồng nghiệp, cả những tháng năm tuổi trẻ nhiệt huyết với nghề cầm vô- lăng.

Nguồn: Phía sau tay lái


Ngân Phan